Make your own free website on Tripod.com

ÐỒNG CƯ

Tôi nghe được nhiều chuyện trong đời
Khiến tôi cười mà tê tái
Tôi biết được nhiều người trong đời
Còn khổ gấp ngàn lần hơn tôi
Quả thật đời tôi chỉ một hạnh phúc sáng tươi
Nên đôi khi chợt nghĩ lấy làm xấu hổ
Mình may mắn sướng vui như thế
Mà vẫn còn than thở
Vẫn khóc cười, vẫn bị luỵ, vẫn oán trách Hoá Công
Quả thật lòng người tham vô đáy, vô song
Tràn ngập đến thế mà vẫn chưa biết đủ
Nên đôi khi chợt nghĩ lại âm thầm tự nhủ
Hãy gắng tâm sống cho xứng với may mắn trời cho
Những lỗi lầm trong đời, đối với người khác
Không thấy quá to
Nhưng đối với tôi, là người được đời ưu đãi
Thì khó lòng tha thứ
Nên bắt buộc tôi quyết tâm tự chủ
Nên bắt buộc tôi phải theo đủ khuôn phép tự đặt ra
Ðôi khi mình chiều chuộng mình
Say đắm thiết tha
Chợt nghĩ lại lòng ân hận mãi
Ðáng lẽ được như mình thì càng hy sinh mới phải
Càng phải nghĩ đến người hơn nghĩ đến riêng ta
Có nhiều khi yếu đuối, lòng lại thấy xót xa
Lại mơ ước thoát ra khuôn sáo cũ
Con người tôi, thành thử, như khi thức khi ngủ
Như có hai người đồng cư ngụ trong tôi.